• youtube
  • facebook

Vợ bầu 8 tháng đột ngột qua đời, lúc chuẩn bị mang chôn thì đứa trẻ hàng xóm hét lên kinh hoàng

Anh chị yêu nhau sâu đậm suốt 10 năm trời trước khi kết hôn. Mọi người có thể cười cái thứ tình cảm 5 năm về trước của anh chị là trẻ con. Nhưng với anh chị, nó không phải là thứ tình cảm trẻ con, nó là những rung cảm trong sáng nhất anh chị dành để vun đắp cho tình yêu sâu đâm sau này. Đến với nhau, anh chị chẳng có gì trong tay ngoài một tình yêu chân thành, sẵn sàng cùng nhau vượt qua sóng gió.

Chỉ có buồng cau với dăm mâm cơm đạm bạc, chị vẫn vui vẻ về làm vợ anh. Ngày cưới, chị tiết kiệm đến mức chẳng thuê áo cưới mặc mà chỉ mặc một chiếc áo dài trắng đơn giản. Anh ái ngại vì không lo được cho chị thì chị chỉ cười:

-Vợ chồng sống với nhau quan trọng là tình nghĩa, đừng sợ em thiệt thòi, em thấy vẫn vui vẻ hạnh phúc với những gì em đang có.

Anh ôm chị vào lòng và biết rõ, anh chính là người con gái tốt nhất mà cả đời này anh phải trân trọng.

Ở mãi quê thì cuộc sống chẳng thể thay đổi được nên sau khi kết hôn, anh chị bàn với nhau sẽ lên thành phố sống. Dù cả hai đều không có nghề nghiệp cụ thể gì nhưng chỉ cần cố gắng làm lụng chăm chỉ, tiết kiệm một số vốn, anh chị sẽ về quê mở một cửa hàng nhỏ buôn bán thứ gì đó. Chỉ có như thế mới mong tương lai của con cái sau này không khổ cực.

(Ảnh minh họa)

(Ảnh minh họa)

Anh chị chỉ dám thuê một căn phòng trọ nhỏ. Mọi chi phí được tiết kiệm tối đa. Anh xin làm công nhân trong một xưởng cơ khí. Công việc vất vả nhưng anh có mục đích, anh muốn học lấy một cái nghề để sau này về mở một xưởng nhỏ hơn phục vụ bà con ở quê làm nông. Còn chị, vốn khéo léo từ nhỏ nên chị xin làm may trong một xưởng gia công. Anh chị đi làm cả ngày, tối về mới được gặp nên quấn quýt nhau lắm. Nhiều lúc chị cứ trêu anh:

-Sao chẳng thấy vợ chồng mình cãi nhau bao giờ nhỉ? Người ta bảo có cãi nhau mới yêu nhau, hay là mình không yêu nhau?

-Ối giời, đi cả ngày, thời gian nhớ nhau còn chẳng có, tối về mệt bở hơi tai, còn sức đâu nữa mà cãi nhau khi yêu nhau còn không đủ.

Cả xóm trọ nghèo ai cũng yêu quý và ngưỡng mộ cặp vợ chồng trẻ nghị lực.

Chị bất ngờ mang thai. Thật ra anh chị định kế hoạch lâu dài nhưng không hiểu tại sao lại mang thai như thế. Mọi người nói với chị, con cái là lộc trời cho, chắc đứa con này đến với anh chị cũng chính là duyên phận. Chị vừa mừng vừa lo. Chị chỉ sợ, cuộc sống của hai vợ chồng còn khó khăn quá, sinh con ra lại chẳng nuôi nổi. Anh mỉm cười an ủi:

-Có anh ở đây rồi, anh sẽ hết lòng hết dạ vì mẹ con em.

Ảnh minh họa

Chị bầu bí nghén ngẩm nên chẳng ăn uống được gì, chỉ nằm một chỗ mà nôn. Anh thì không thể ở nhà được vì còn trăm khoản tiền phải lo nên đành để chị tự chăm sóc. Đi làm anh cũng thấp thỏm không yên, chỉ mong về thật nhanh để xem chị thế nào. Chị cũng biết là anh vất vả, đầu tắt mặt tối, ở nhà, chị cũng chẳng nghỉ yên. Trộm vía, em bé của anh chị vẫn khỏe mạnh và chị cũng bắt đầu qua gia đoạn nghén ngẩm.

Qua tháng thứ 4, tình hình ổn, chị bắt đầu nghĩ đến chuyện đi làm lại nhưng anh không cho. Anh sợ sẽ có chuyện xảy ra với chị. Anh nói chỉ cần mình anh đi làm thôi, chị cứ yên tâm ở nhà dưỡng thai đi. Chị nghe lời nhưng lòng vẫn không yên, thương anh nhiều lắm. Chị giấu anh xin việc làm thêm ở nhà và hàng ngày anh cứ đi làm thì chị cũng đi bộ đi trả hàng rồi nhận hàng về. Ai ngờ…

Tháng thai kì thứ 8 của chị…

Tiếng người la hét lớn khi chị bị mấy gã tổ lái lạng vào người. Chị bất tỉnh tại chỗ, tim ngừng đập. Người ta đưa chị về nhà. Anh lao về, nhìn chị mà lòng đau như cắt. Bác sĩ nói chị đã không còn hy vọng sống và cả đứa con trong bụng cũng vậy. Anh như chết cả cuộc đời. Anh ôm chặt lấy thi thể chị mà gào khóc. Mẹ con chị được đưa vào quan tài để mang về quê nhưng anh chần chừ không gọi xe. Anh sợ về quê nghĩa là anh không còn được ôm chị vào lòng nữa, anh sẽ vĩnh viễn mất chị. Anh quyết định để lại chị 3 ngày, nước mắt anh dường như vơi cạn cả rồi! Anh không ngờ cuộc hôn nhân của vợ chồng anh lại có kết cục bi thảm như vậy. Nhưng…

Tới ngày thứ 3, mọi người trong xóm đến đưa tiễn chị. Anh cúi đầu cảm ơn, thần sắc đã tiều tụy quá nhiều. Bất ngờ đứa trẻ con hàng xóm đến chạm vào quan tài rồi chạy lại hốt hoảng nói với anh:

– Chú ơi, có tiếng em bé khóc!

Anh nghĩ thằng bé nghe nhầm nhưng nó nằng nặc đòi bế em bé. Anh đành chiều theo và cũng để mọi người nhìn lại mẹ con chị nên bật nắp quan tài ra. Cảnh tượng bên trong ai cũng kinh hãi. Chị đang ôm con, nước mắt giàn dụa vì kiệt sức. Chị đã từ cõi chết trở về, cú tông khiến chị sinh non ngay trong quan tài mà không ai hay. Ai cũng kinh hãi nhưng sự thật khiến ai cũng phải tin rằng vì anh chị anh ăn ở hiền lành nên trời mới thương. Anh ôm chặt lấy chị, nói câu cảm ơn rối rít vì mẹ con chị đã về lại với anh.

 

create

Nắng / thethaovaxahoi.vn